Thứ ba , ngày 4/8/2020 23:56:2
Trường Trung Học Phổ Thông Lê Quý Đôn - TP. Hồ Chí Minh
Tài Nguyên » Văn học
Cập nhật : 9:48 23/11/2016         Lượt xem : 2961
Phương thức biểu đạt

1.      Tự sự: Tự trình bày, tự viết lên cái sự việc mà mình đã nếm trải, đã đi qua.

2.      Miêu tả: Tả chi tiết từng bộ phận theo một trình tự nhất định. Đối tượng đuợc miêu tả chủ yếu là thiên nhiên, cảnh vật, con người, hành động.

3.      Biểu cảm: Miêu tả, diễn tả rồi phát biểu cảm nghĩ, suy nghĩ của mình về một sự kiện sự việc hoặc hoàn cảnh nào đó.

4.      Nghị luận: Bàn luận một cách nghiêm túc về một vấn đề rồi đưa ra quan điểm giải quyết vấn đề đó.

5.      Thuyết minh: Trình bày lại toàn bộ sự vật sự việc đã từng xảy ra, không thêm không bớt.

6.      Hành chính: Trình bày ý muốn, quyết  định, thể hiện quyền hạn, trách nhiệm giữa người với người.

7.       

Bài tập: xác định các phương thức biểu đạt được sử dụng trong từng văn bản sau

 

Văn bản 1:

Sáng mát trong như sáng năm xưa

Gió thổi mùa thu hương cốm mới

Tôi nhớ những ngày thu đã xa

 

Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội

Những phố dài xao xác hơi may

Người ra đi đầu không ngoảnh lại

Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy

(Nguyễn Đình Thi, “Đất nước”)

Văn bản 2:

Ai có việc ở xa về vào nhà thống lí Pá Tra thường trông thấy có một cô gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa cạnh tàu ngựa. Lúc nào cũng vậy, dù quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi hay cõng nước dưới khe suối lên, cô ấy cũng cúi mặt, mặt buồn rười rượi. Người ta thường nói: nhà Pá Tra làm thống lí, ăn của dân nhiều, đồn Tây lại cho muối về bán, giàu lắm, nhà có nhiều nương, nhiều bạc, nhiều thuốc phiện nhất làng. Thế thì con gái nó có bao giờ phải xem cái khổ mà biết khổ, mà buồn. Nhưng rồi hỏi ra mới rõ cô ấy không phải con gái Pá Tra: cô ấy là vợ A Sử, con trai thống lí Pá Tra.

(Tô Hoài, “Vợ chồng A Phủ”)

Văn bản 3:

Không có công trình kiến trúc nào, kể cả của vua chúa, nhằm vào sự vĩnh viễn. Hình như ta coi trọng Thế hơn Lực, quý sự kín đáo hơn sự phô trương, sự hòa đồng hơn rạch ròi trắng đen. Phải chăng đó là kết quả của ý thức lâu đời về sự nhỏ yếu, về thực tế nhiều khó khăn, bất trắc?

Nhìn vào lối sống, quan niệm sống, người ta có thể nói người Việt Nam sống có văn hóa, người Việt Nam có văn hóa của mình. Tinh thần chung của văn hóa Việt Nam là thiết thực, linh hoạt, dung hòa. Không có khát vọng để hướng đến những sáng tạo lớn mà nhạy cảm, tinh nhanh, khôn khéo gỡ các khó khăn, tìm được sự bình ổn.

(Trần Đình Huợu, “Nhìn về vốn văn hóa dân tộc”)